Tạp chí Kiến Trúc Nhà Đẹp 03.2009

Bạn
thân mến,
Một
bài viết trong số này nhắc đến Slow Life - Sống Chậm. Khởi nguồn từ phương Tây
như một cách phản ứng trước cuộc sống công nghiệp, trào lưu Sống Chậm nay đã
không còn xa lạ với nhiều cư dân các thành phố lớn ở Việt Nam.
Kiểm nghiệm mới nhất, có lẽ là dịp nghỉ Tết Nguyên đán Canh Dần vừa qua. Ở Hà
Nội hay Sài Gòn, số người và xe cộ ngoài đường đột nhiên giảm hẳn, nhường chỗ
cho không gian thanh tĩnh và không khí trong lành. Một kiến trúc sư Hà Thành gọi
đó là khoảng lặng của phố, “phố cổ, phố cũ, phố mới đều như rộng hơn, nét
hơn; và có thể một lúc nào đó, một góc nào đó chợt nao lòng khi nhìn thấy dấu ấn
của Hà Nội xưa…”. Dân thành phố kéo nhau về quê hoặc đổ xô đi du
lịch đó đây, hẳn là để có dịp sống chậm trong cả tuần lễ nghỉ Tết. Sống chậm với
cội nguồn dòng tộc, sống chậm với cội nguồn thiên nhiên. Trên vài trang báo,
người ta đã lên tiếng bàn lại khái niệm cổ truyền về Tết Việt - thay vì “ăn
Tết”, phải hiểu là “chơi Tết”.
Có
thể nói không ngoa, thời nay, khi sống chậm nghĩa là người ta “biết sống” hơn.
Thế nhưng làm thế nào để được sống chậm thường ngày?
Phóng viên Nhà Đẹp khi qua thành phố Sydney nước Úc, nhận ra “một không gian
xanh, một lối sống xanh, giản dị và đẹp, đâu quá khó để tìm. Cái đẹp thanh thoát
và sang trọng luôn toát lên từ thái độ ứng xử của con người với không gian sống.
Đôi khi đơn giản như cái hàng rào trước mỗi ngôi nhà, nó chỉ là ước lệ về ranh
giới, chứ tình cảm thì nên như cái cổng không đóng bao giờ. Và giá trị đích thực
của mỗi ngôi nhà là con người và văn hóa sống”.
Nhà
văn Nguyễn Ngọc Tư ở Cà Mau thì kể về
một gian nhớ đầy: “Căn nhà
hai mái lợp lá dày, bốn bề trống trơn không phên vách. Ba nói làm chỗ này cho má
mầy giăng võng nằm chơi. Món quà ba dành cho má nhưng ai nấy đều mê”. Mê, vì
theo chị mô tả: “Nằm võng ở đây chỉ là sướng một. Sướng hai là được quây quần
cùng với cả nhà, nghe chung bài vọng cổ, nói chung một câu chuyện, không như
những gia đình mình từng qua, võng treo tản mác mỗi người nằm rời một góc. Sướng
ba là ngắm những món đồ cũ treo trên mấy cây xà ngang dọc, những nông cụ đã lâu
mình không thấy lại, từ hồi người ta trồng cái nhà máy trên đất ruộng nhà mình…
Và cái nhà võng không đơn thuần để giăng võng nằm chơi, mà nằm nhớ đứng nhớ
ngang qua nhớ”.
Còn
ở thành phố, nơi mà sau kỳ nghỉ Tết, người xe đang ken dày trở lại cùng với lô
cốt và khói bụi?
Để
chúng ta được sống chậm theo đúng nghĩa Slow Life - đó là câu chuyện bền bỉ qua
mỗi số Tạp chí Nhà Đẹp lâu nay, thưa bạn.
Trân trọng,
BAN
BIÊN TẬP