Tạp chí Kiến Trúc Nhà Đẹp 12.2008
"Bình cũ rượu
mới" cho biệt thự xưa
Đà Lạt đã từng rất nổi tiếng là “thành phố học đường” với sự quý phái, đẳng cấp
của các trường “Tây”. Nay có người mạnh dạn dùng một ngôi biệt thự Pháp làm
trường học, hẳn có ý kế thừa truyền thống đó?
|
Kiến trúc cảnh quan và mặt ngoài - tôn
trọng nguyên bản tối đa |
Ngoài đặc thù về
thiên nhiên, TP. Đà Lạt còn được biết đến qua những công trình kiến trúc đặc
trưng thời Pháp. Ngay từ đầu, Đà Lạt đã được người Pháp - cụ thể là KTS Ernest
Hébrard - chú trọng việc quy hoạch, với chủ đích tạo nên một thành phố đặc trưng
vùng cao.Mỗi công trình khi xây dựng đều được cân nhắc kỹ từng vị trí, tầm
nhìn... Suốt từ năm 1921 đến 1949, Đà Lạt có khoảng 1.000 ngôi biệt thự, mỗi
công trình mang một nét kiến trúc khác nhau song tất cả vẫn có điểm chung: tôn
trọng thiên nhiên.
Hiện nay tại Đà Lạt, cung đường Trần
Hưng Đạo kéo dài qua Hùng Vương còn nhiều biệt thự thời Pháp nhất. Sau một thời
gian dài hoang phế, dần dần chúng đã được cải tạo, chuyển đổi đưa vào sử dụng
cho nhiều mục đích khác nhau.
|
Phòng học mới, thư viện - chất liệu, màu sắc được cân nhắc, chọn lọc |
Riêng với người viết, lối kiến trúc của ngôi biệt
thự giới thiệu trong bài này đã ít nhiều gây tò mò. Và khá bất ngờ với sự tái
tạo hiện nay, nhất là “vai trò” mới mà nó đang đảm nhiệm: Trường Ngoại ngữ
“DaLat Foreign Language School”.
Khi chuyển đổi mục đích sử dụng từ nhà ở thành
trường học, những người phụ trách quản lý đã làm được một việc tưởng chừng dễ
nhưng thực ra rất khó - ấy là không thay đổi hình hài của tòa nhà. Việc sử dụng
bên trong cũng khéo léo uyển chuyển về công năng và về vật liệu, tận dụng được
hầu hết những gì đã có. Nhờ đó, “linh hồn” của ngôi biệt thự đã được phục sinh,
đầy sức sống.
BÀI: KTS TRẦN
CAO HIẾU
ẢNH: MINH TÂM
(KTNĐ số
12-2008)