Tạp chí Kiến Trúc Nhà Đẹp 3.2009
Vui một thú
chơi
Mỗi năm vào dịp cận tết Nguyên
đán, tôi có cái thú đi chợ đồ đất, đồ đồng, đồ đá… đồ đểu. Chợ mở trên phố Hàng
Mã, Hà Nội. Nơi đây buôn hàng giả (có môn bài) cho người âm và đốt tiền của
người dương khoáng hoạt như thể hóa nhà táng giấy.Chẳng có cái cao đạo như cụ
Sển ở Sài Gòn tìm kiếm đồ gốm. Chẳng có cốt cách tầm tiền cổ như anh Huy người
Huế. Cũng chẳng đủ thân thiện, bỗ bã như anh Kôi “bèo” ở ngõ Quỳnh, ra đến mép
chợ đã cười phớ lớ rồi chỉ mặt chửi yêu từ các “đại gia”, dân buôn đến kẻ “đi
sứ” (những người ít vốn, chuyên đi lùng sục, nhặt nhạnh, mua gom đồ).
|
Mục đồng cưỡi trâu mà như quân tử ngồi trên
ghế gỗ đời Minh trong tư gia của một đại phu! |
Tôi chỉ mua
những con vật ứng với mười hai con giáp. Tiêu chí chọn món đồ là không cần quan
tâm đến chất liệu mà chỉ thích đìdai. Chẳng cần biết đồ thật hay giả, chỉ cần
ưng cái bụng. Cũng không quan tâm đến đồ Tàu, đồ Tây hay đồ Việt, chỉ mong được…
tự sướng với vài suy nghĩ nông hửng. Nếu bắt được món đồ nào nho nhỏ, xinh xinh
thì chế thành cán con dấu Tủ Sách Xuân Bình. Những món đồ này giúp tôi dễ phân
biệt được con dấu từng năm trong bộ sưu tập. Tỷ như năm Ngọ mua được cái đầu
ngựa vuông vức, mạch lạc, khỏe khoắn. Đồ của Tàu nhưng khối điêu khắc lại rất
Tây.
|
Một tinh thần cầu Nhàn, cầu Lợi? |
Vậy là
hí hửng tự thưởng cho cái duyên chộp được món đồ kết hợp tinh thần Đông - Tây,
rất “đương đại”. Hoặc năm Thân bắt được điêu khắc đồng Hầu vương đang chăm chú
đọc sách, khoái chí vô cùng bởi rất đồng cảm với “thông điệp”: đọc như… Khỉ!
Xuân nay ra chợ rất phởn vì ẵm được hai điêu khắc mục đồng chăn trâu đọc sách.
Cả chợ chỉ có hai món, đều bằng đồng. Phởn bởi vì mấy bữa trước, có cơ duyên gặp
lại thầy Cung Khắc Lược (Tiến sĩ, nguyên Viện trưởng Viện Hán Nôm) ở quán khắc
dấu đầu phố Hàng Quạt.
Tôi không biết chữ Hán, cũng chưa
học thầy một buổi nào nhưng xin mạo muội xưng hô như vậy mặc dù biết thế là chưa
phải phép. Thầy kể, phải mất mấy mươi năm mới tìm được và hiểu được chín chữ
khắc trên bản mộc tranh Trâu. Thầy bảo tranh Trâu Việt Nam có 15 loại. Nhưng 14
bức kia chỉ cầu Nhàn, thích hưởng Lợi. Bức còn lại mô tả mục đồng tựa vào lưng
trâu đọc sách, trên một sừng trâu còn tòn ten treo dăm quyển sách thánh hiền.
|
Bản khắc gổ "phục chế" bức tranh chăn trâu
đọc sách |
Bức tranh đẹp ở chỗ nó
nhắc người dân phải chăm chút cho sở học. (Cao hứng, hôm đó tôi bảo mấy ông thợ
khắc trẻ “phục chế” cho đôi bức lớn. Một dành tặng thầy. Một mang về treo ở nhà
coi như góp “gia tài” truyền tặng cho các con, các cháu). Mấy bữa nay, ngắm thấy
điêu khắc mục tử chăn trâu đọc sách còn khác tranh khắc gỗ ở một chi tiết rất
hay. Chú bé không cầm roi vụt trâu mà buông lửng trên tay một cành sen. Mục đồng
áo quần nghiêm ngắn. Cưỡi trâu ghế gỗ đời nhà Minh trong tư gia của một đại phu.
Và hình ảnh đó từa tựa huyền tích Lão Tử cỡi Trâu đi vào cõi vô cùng. Quả là an
nhiên và đạt đạo.
|
Một góc chợ cuối năm mở trên phố Hàng Mã, Hà Nội |
Ôm Trâu, đang bước vui bất chợt nhìn thấy sát mép cống một con
cóc bằng đất nung. Dân buôn ngâm thêm chút bùn để chứng tỏ hàng mới được “lộ
thiên”. Có lẽ ngày trước các ông đồ nghèo đã lấy đất nặn cóc rồi quẳng vào lò
gạch nung chín thành nghiên mài mực. Món đồ này, tinh thần xem ra chẳng khác mấy
chiếc nghiên đồng hình thú dát vàng thời Đông Hán (25 - 220) đang cất giữ ở bảo
tàng Nam Kinh - một trong 100 bảo vật của Trung Hoa. Nhưng ngẫm kỹ thì thấy “đồ”
của mình không xù ra một thế quý phái lành lạnh, mà nó mộc mạc, tình cảm và gần
gũi hơn. Bây giờ đâu cần mài mực, tôi mua cóc về để làm gạt tàn. Cũng mong chăm
chăm chút chút cho thú “oi khói” nhằm phụng sự cái nghiệp đèn sách.
|
“Oằn lưng, vẫn ước cậu ông Trời ?” |
Tối nay, bạn đến nhà uống rượu bàn công chuyện. Ngẫm nghĩ thế
nào bèn lôi trâu, cóc ra để hầu vui. Ngắm mãi những tàn thuốc nóng đỏ trên “gạt
tàn” mà vẫn không thấy “cóc” mở miệng, có người buông đôi câu đối: Sốt vó, còn
mơ trâu cụ Lão! Oằn lưng, vẫn ước cậu ông Trời?
BÀI & ẢNH: XUÂN BÌNH
(KTNĐ số
3-2009)